Nhìn dáng vẻ người đàn ông ước chừng còn chưa đến bốn mươi tuổi, hào hoa tuấn tú, vẻ mặt có thể gọi là dịu dàng, không chút liên quan với lời đồn tàn nhẫn mà bên ngoài hay rêu rao.
Đứa bé khoảng bốn tuổi.
Làn da trắng trẻo, trông rất dễ thương, trông có hơi... quen mắt.
Thư ký Liễu hơi cúi người, nói nhỏ: “Ngài Lục, đây là cô Đỉnh, tìm ngài muốn cầu xin đôi chuyện.”
Lục Khiêm không thèm nâng đầu.
Trong giọng nói của ông thậm chí còn có vẻ trách cứ: “Không phải đã nói rồi sao, hôm nay không gặp khách.”
Thư ký Liễu khó xử.
Đinh Tranh vội vàng cầu xin: “Ông Lục, tôi biết ông rất bận rộn, tôi tới đây cũng là vì chuyện của chồng tôi, tôi cũng sẽ không để ông phải giúp không chuyện này...”