Trên đường lái xe về. Đèn đường sáng lên. Ôn Noãn không còn sức lực dựa vào ghế, cô nghĩ đến việc bọn họ chỉ vì làm chuyện ấy mà xem nhẹ bọn nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy mặt đỏ tim nóng vô cùng.
Thỉnh thoảng Hoắc Minh quay sang nhìn cô.
Dáng vẻ Ôn Noãn đỏ mặt vô cùng xinh đẹp
Điện thoại nằm trong hộp chứa đồ bỗng reo vang, anh bớt thời gian mở máy
Là thư ký Liễu bên cạnh Lục Khiêm gọi tới.
Thư ký Liễu chào hỏi, nhanh chóng tiến vào chính đề: “Hoắc Minh, cũng không biết cô Đinh kia có được tin tức từ đâu, đã nghe danh ông Lục, đang nghĩ cách tới gặp một lần!”
Hoắc Minh cầm di động, hỏi: “Cậu nói thế nào?”
Thư ký Liễu mỉm cười: “Ý của ông Lục là bình tĩnh quan sát. Trên tay ông chủ mỏ than bên phía Tây Nam ít nhiều cũng có vài ba việc, chỉ có thâm nhập vào sâu bên trong mới có thể nắm được chứng cứ, nhổ cỏ tận gốc... Nếu không sẽ không đau không ngứa, cũng không đụng chạm vào được gân cốt.”