Yết hầu nhảy lên nhảy xuống ở trước mặt cô vô cùng mê người, cực kỳ có mùi vị của đàn ông.
Ánh mắt của Ôn Noãn nhìn thẳng.
Đôi môi đỏ của cô hé mở, giọng nói khàn khàn vô cùng gợi cảm: “Hoắc Minh...”
Anh thừa cơ hôn cô, thăm dò vào bên trong cặp môi mềm, đút ngụm rượu vang tinh khiết đây hương thơm cho. cô, Ôn Noãn không chịu nên ngửa đầu kháng cự, thân thể người đàn ông không ngừng tới gần...
Rượu vang đỏ nhiễm lên da thịt tuyết trắng của cô.
Tô điểm màu đỏ thẫm.
Áo sơ mi tơ lụa cô mặc trên người ướt đâm, dán sát vào thân thể đẫy đà, vô cùng thu hút người đàn ông. Hoắc Minh ghé sát bên môi cô, nhẹ lẩm bẩm: “Uống thêm một chút nữa rồi anh sẽ hỏi em.”
Ôn Noãn không chịu nổi anh như vậy, thấp giọng khóc thút thít.
“Hoắc Minh, anh đừng như thế.”
Anh cầm lấy chén rượu đặt bên môi cô, bảo cô ngoan ngoãn uống hết.
Cô không chịu, anh vừa dỗ dành vừa đút cho cô.
Ôn Noãn vừa khóc vừa kêu...
Nửa giờ sau, cả người Ôn Noãn như vừa ngâm mình trong một thùng rượu vang đỏ, da thịt trắng tuyết nay nhiễm màu đỏ hồng, cặp môi đỏ vì hôn quá nhiều đã hơi sưng lên...