Hồi lâu sau, hắn dắt xe đạp tới bên cạnh Ôn Noãn, nhẹ nhàng nói: “Lên xe!”
Ôn Noãn cắn môi dưới, sau đó đỡ lót xe rồi ngồi lên xe hắn, chân Cố Trường Khanh vừa đạp, cô đã vội vàng giữ chặt vạt áo sơ mi trắng của hắn...
Hình ảnh chợt thay đổi, là trường học thư viện.
Giữa trưa không có người.
Ôn Noãn ghé vào bàn nằm ngủ, dưới mắt có hơi xanh xao.
Cố Trường Khanh ngồi đối diện cô đọc sách, khi thấy cô đã ngủ, hắn đặt sách xuống, im lặng nhìn cô.
Một phút sau, Cố Trường Khanh cúi người hôn Ôn Noãn.
Toàn bộ sảnh lớn lặng ngắt như tờ, có người nhỏ giọng nói thầm.
[Đây xem như là cặp đôi nổi tiếng nhất trường chúng ta đúng không?]
[Chắc hẳn là Cố Trường Khanh thích trước.]
[Nhanh im đi! Sắc mặt của Hoắc Minh tái mét rồi kìa...]
So với Hoắc Minh, sắc mặt của Cố Trường Khanh còn khó coi hơn.
Những hình ảnh này xa xăm đến mức bản thân hắn cũng đã quên nhưng vào giờ phút này lại hiện ra rõ ràng trước mắt khiến hắn nhớ lại, không thể không hoài niệm.