Chiếc đồng hồ này là loại đặt riêng của một nhãn hiệu quốc tế cao cấp hàng đầu, hơn hai mươi triệu, là cùng một cặp với cái trên cổ tay Hoắc Minh, chẳng qua cái của anh nhìn có vẻ đơn giản hơn một chút.
Ôn Noãn nói: “Cái này rất khiêm tốn rồi! Em dám khẳng định, hôm nay có người sẽ mặc áo lông.”
Hoắc Minh không tin lắm. Không phải dự báo hôm nay 26 độ sao?
Mặc áo lông, lỡ như bị cảm nắng còn phải gọi xe cứu thương nữa?
Sau khi tới trường âm nhạc, anh mới biết được Ôn Noãn nói đúng, thật sự có người mặc áo lông.
Thành viên mới trong giới nhà giàu thành phố B, Đinh Tranh.
Một bộ váy hai dây màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo lông màu xanh lục, hơn nữa còn treo nguyên một bộ trang sức, vừa nhìn đã thấy khí chất được nâng lên vài phần.
Đinh Tranh thấy Hoắc Minh, cặp mắt quyến rũ kia mang theo chút lả lơi.
“Luật sư Hoắc, đã lâu không gặp!”
Đinh Tranh gả cho một ông chủ quặng than, tài sản cũng tới chục tỷ nhưng người đàn ông kia đã hơn năm mươi tuổi, ở ngoài lại tiêu xài hoang phí muốn chết, căn bản không thỏa mãn được cô ta, cô ta nhìn Hoäc Minh trưởng thành tuấn tú lại nhớ tới đoạn ghi âm kia của Ôn Noãn.