Rời khỏi phòng khám, ngồi vào trong xe.
Đầu Hoắc Minh vẫn còn hơi đau, anh dựa vào ghế sau, vỗ nhẹ cái trán.
Thư ký Trương cầm lọ dầu nóng Vạn Kim liên tục xoa cho anh, vô cùng đau lòng: “Tổng Giám đốc Hoắc, chúng ta tìm một bác sĩ khoa thần kinh đi! Xem ra người nước ngoài này không đáng tin cậy.”
Nghe vậy, Hoắc Minh ngẩn ra một lát.
Anh nói nhỏ: “Lúc ấy trong đầu tôi thật sự đã nhớ lại rất nhiều chuyện, thế nhưng nó lại chỉ như trí nhớ ngắn hạn sau khi uống quá chén vậy, đến lúc tỉnh dậy lại quên hết mọi thứ!”
Đây không phải là vấn đề của bác sĩ thôi miên, đó là vì dây thần kinh của anh bị tổn thương.
Hoắc Minh nhẹ nhàng chặn tay của thư ký Trương lại, khuôn mặt tuấn tú mang theo chút thất vọng.
Anh sẽ nuối tiếc nhưng anh hy vọng Ôn Noãn thật sự vui vẻ.