Đó là Đinh Tranh!
Đinh Tranh cũng rất bất ngờ, cô không nghĩ đến Ôn Noãn còn dám đi đến đây.
Mấy chuyện xấu kia bay khắp trời rồi, cô ta còn không sợ bị người ta chỉ trỏ sao?
Cô ta tự thấy chuyện đó cô ta làm rất kín kẽ không hề có lỗ hổng. Hơn nữa, dù Ôn Noãn biết chuyện đó là do cô ta làm thì sao, cô ta có thể làm gì được? Ông Chu nhà cô ta là nhà khai thác than ở Tây Nam, nhà họ Hoắc tay có dài nữa cũng không thể với được đến tận đó chứ.
Đinh Tranh đến gần, rõ ràng đang là thời tiết đầu thu nhưng cô ta lại khoác một chiếc áo lông thú đắt tiền.
Cô ta ngồi xuống đối diện Ôn Noãn. Trên tay cô ta có thêm một cây thuốc lá dài nhỏ.
Người phục vụ đến nhắc nhở: “Thưa cô, trong tiệm của chúng tôi không cho phép hút thuốc.”
Đinh Tranh cười nói: “Thật không thoải mái
Chờ sau khi người đi, cô ta nhìn Ôn Noãn và Bạch Vi cười tự tin: “Đúng là trùng hợp đó bạn học cũ ơi! Bạch Vi, cô mới kết hôn có mấy năm mà đã béo lên nhiều vậy, chắc cũng phải 110 cân rồi chứ? Người chồng thứ hai của cô không chê sao? Còn Ôn Noãn... Hoắc Minh đã độ tuổi trung niên rồi, cô cảm thấy anh ta vẫn còn sẵn lòng ở bên cạnh cô sao? Anh ta sẽ không ăn vụng ở bên ngoài chứ?”