Hoắc Minh quay lại giường.
Anh nhận ra hô hấp của Ôn Noãn ổn định quá mức thì biết ngay cô vẫn tỉnh.
“Sao em không ngủ?” Anh đi đến hôn cô.
Ôn Noãn tựa người vào lòng anh, dưới ánh đèn mờ tay cô sờ chiếc gối trắng, cô nói nhỏ: “Thật ra anh không cần
chịu đựng như vậy, em cũng không lạnh đến thế.
Cô cũng có chút cảm giác.
Hoắc Minh ôm chặt eo cô, không nói gì. Anh biết Ôn Noãn cũng có chút cảm giác nhưng như vậy là chưa đủ, không giống như những người yêu nhau khác, đã đủ còn muốn nhiều hơn.
Anh chỉ hận không thể ôm cô cả đêm.
Cơ thể của anh rất mát mẻ, dựa vào rất thoải mái.
Anh kề sát tai cô dịu dàng nói: “Ôn Noãn, có chuyện gì em cứ nói với anh đi được không, anh là chồng của em, cái gì em cũng có thể nói với anh được... Sau này anh sẽ nghe. em hết, chuyện gì em không thích anh cũng sẽ không làm.”