Đại sảnh lầu một.
Người làm đang thu dọn đồ đạc, bà Hoắc và Minh Châu với cả Thước Thước đều không có ở đây, Lục Khiêm có chút thất vọng, nhanh chân đi ra gặp người kia, ông ấy bất giác khẽ kêu: “Minh Châu.”
Trời chiều tối, bà Hoắc đã lên xe.
Tiểu Thước Thước ngồi trên đầu gối bà ấy, Minh Châu đang định lên xe.
Lục Khiêm tiến lên, giữ cửa xe, xoa đầu Tiểu Thước Thước trước, nhẹ nhàng nói: “Phải nghe lời mẹ nhé.”
Lục Thước ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu bé trông rất giống người nhà họ Lục, nhưng tính cách thì nhỏ nhẹ, giống Minh Châu.
Lục Khiêm lại nói với câu với bà Hoắc.
Bà Hoắc nói với con gái: “Con đi nói chuyện với cậu ấy đi"
Bà ấy nhìn thoáng hơn, cũng là vì Hoắc Chán Đông thổi gió bên gối mấy lời hay ho, cũng đại khái hiểu được tâm ý của con gái, không buồn quản bọn họ nữa.
Cứ như vậy, Minh Châu bị Lục Khiêm kéo lên xe.