Trận sóng gió này được dẹp loạn với việc Hoắc Minh làm kẻ bám đuôi.
Ý của anh rất rõ ràng cho dù Ôn Noãn có bệnh tâm lý, cho dù tình cảm của bọn họ xảy ra vấn đề nhưng anh vẫn nguyện luôn ở bên cạnh cô.
Hướng gió thay đổi rồi, Hoắc Minh trở thành người đàn ông tốt trên đời rồi.
Cổ phiếu của Hoắc Thị và Tây Á không ngừng tăng lên.
Hoắc Minh chẳng hề vui, sau buổi họp mặt phóng viên kết thúc, anh nhốt bản thân ở trong phòng làm việc nghe lần này đến lần khác lời nói một mình của Ôn Noãn, cô nói...
[Chồng của tôi mất đi ký ức năm năm của chúng tôi.] [Tôi biết anh ấy thích tôi! Nhưng có lẽ bởi vì thất vọng quá nhiều lần rồi, tôi không dám dễ dàng chấp nhận cái tốt