Ôn Noãn tỉnh dậy đã nhìn thấy Hoắc Minh ở bên cạnh.
Anh ngồi ở bên cạnh cô, một tay nhẹ nhàng sờ mái tóc dài màu trà của cô, cử chỉ này thực sự thân mật, cô có chút không được tự nhiên ngồi dậy: "Em đã ngủ bao lâu rồi?"
Hoắc Minh thu tay lại.
Anh nhìn chằm chằm cô, hồi lâu mới cười một cái: "Hơn một tiếng đồng hồ."
Ôn Noãn ngồi dậy mang giày: "Có làm lỡ việc của anh không?"
Tay của cô bị anh kéo lại. Ôn Noãn nhìn anh: "Làm sao vậy?"
Hoắc Minh nhấc tay, nhẹ nhàng nhéo mũi cô một cái: "Vì vợ anh, lỡ chút việc cũng không sao cả!"