Trương Sùng Quang đang xếp hàng. Cậu nhóc rất đẹp trai, mấy cô bé trong trường mầm non đều mong muốn được đứng trước sau cậu bé, Tiểu
Hoắc Tây vừa chạy đến đã hùng hồn xen ngang.
Trương Sùng Quang nắm lấy cánh tay nhỏ của cô bé để giúp cô bé đứng vững.
Cậu nhóc đi xuống cuối hàng.
Nhưng lúc đi cậu nhóc cũng cầm theo cặp sách để mấy quả cà chua nhỏ của cô bé.
Tiểu Hoắc Tây lúc đầu rất đau lòng, bây giờ lại vui vẻ trở lại, đi dường thẳng người ngay ngắn, đến mái tóc nâu cũng hăng hái năng động...
Chẳng mấy khi Ôn Noãn cười tươi.
Cô tựa vào người Hoắc Minh, nhẹ giọng nói: “Hoắc Tây giống anh quát”
Hoắc Minh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
Sau khi lên xe, anh thắt dây an toàn và nghiêng đầu nhìn cô.
Ôn Noãn cười nhạt: “Đã nói rồi, em sẽ không quyt nợ đâu”
Hoắc Minh vuốt ve mái tóc nâu dài của cô, anh kéo cô lại gần tựa vào đầu cô nói nhỏ: “Ôn Noãn, anh không phải vì chuyện kia.”
Ôn Noãn hậm hực không vui, cô cần một tâm lý khỏe mạnh.