Dưới ánh đèn mờ, Ôn Noãn tựa vào lòng anh.
Mặt của cô tựa vào giữa eo của anh, thật ra đây là một cái ôm rất thân mật.
Nhưng cô lại cực kỳ khổ sở.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô đã quên đi cảm giác yêu anh, cô đắm chìm trong thế của mình, cô coi như khi cô là một người vợ, người mẹ tốt thì bọn họ sẽ quay trở lại như xưa.
Thì ra, cô vẫn chưa thoát ra được...
Hoắc Minh vẫn ôm lấy cô, dịu dàng võ về.
Sau đó bọn họ ăn cơm, Ôn Noãn không yên tâm mấy đứa nhỏ muốn về nhà nhưng Hoắc Minh lại tắt đèn, ôm cô trên ghế sofa. Cơ thể của hai người sát lại với nhau, gần đến mức cô có thể ngửi được thoang thoảng mùi thuốc lá trên người anh.
Giọng anh khàn khàn: “Ôn Noãn, em nói anh nghe chuyện lúc trước đi.”
Căn hộ này đã gánh chịu rất nhiều chuyện cũ của bọn họ.
Chuyện dù tốt hay xấu, anh đều muốn nghe.