Hai người đi dạo mệt mỏi thì ngồi uống cà phê. Thật sự không đúng lúc, Bạch Vi cũng đang ở chỗ này, đúng là làm người ta ngạc nhiên mừng rỡ.
Bạch Vi nhìn Ôn Noãn từ trên xuống dưới, nhẹ nhàng bóp mặt cô: “Cậu nói xem cậu đã ăn cái gì mà sao không thấy cậu già đi chút nào vậy, làn da còn càng ngày càng đẹp, có phải do Hoắc Minh chăm sóc đặc biệt tốt không?”
Chuyện vợ chồng, bây giờ Ôn Noãn cũng không đi rêu rao.
Cô chỉ cười.
Bạch Vi nhắc đến bạn học rồi than nhẹ: “Lần trước gặp hình như cũng đã nhiều năm lắm rồi, Ôn Noãn, gặp lại mọi người lần nữa không biết sẽ như thế nào nhỉ!”
Bạch Vi nói vài chuyện mà cô ấy biết.
“Cậu còn nhớ Đinh Tranh không? Mấy năm nay cô ta vẫn luôn lêu lổng với một ông chủ than đá, thật vất vả mới đợi được bà vợ chết để phù chính, bây giờ cô ta đang rất vui sướng đấy.
“Cố Trường Khanh vẫn còn độc thân!”
Ôn Noãn chỉ ngồi im nghe. Minh Châu cũng giữ im lặng.