“Nhưng Hoắc Tây vẫn phải đi học, khóa học đàn dương cầm của con bé cũng không thể dừng được, Doãn Tư cũng
còn quá nhỏ, còn có..."
Cô nói rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không có câu trả lời quyết đoán.
Ánh mắt Hoắc Minh trầm xuống.
Thật ra, cô không hề nghĩ đến việc muốn đi du lịch với anh đi. Thật ra ngoại trừ cuộc sống bình thường, cô không hề có một chút mong chờ nào đối với anh hết!
Cô... không yêu anh!
Hoắc Minh chỉ im lặng nhìn cô.
Thật lâu sau, anh nói: “Ôn Noãn, chúng ta đi gặp bác sĩ tâm lý đi!"
Anh cảm thấy không phải anh bị bệnh, chính cô mới là người gặp chướng ngại về tâm lý.