Ngày tiếp theo, lúc anh tỉnh lại thì thấy mắt của Ôn Noãn.
Cô ngồi xổm bên cạnh ghế sofa đắp kín bàn chân nhỏ của Hoắc Tây.
Có lẽ vì hôm qua cô đã phát hiện được bí mật của anh nên không khí giữa hai vợ chồng cũng hơi khác lạ, nhưng Ôn Noãn vẫn dịu dàng quan tâm: “Sao anh lại ngủ ở phòng sách với Hoắc Tây vậy?”
Ánh mắt Hoắc Minh rất đứng đắn, nửa ngày sau mới nói với giọng khàn khàn: “Anh sợ làm em tỉnh.”
Bộ dạng lấy cớ như vậy cả hai đều hiểu rõ.
Ôn Noãn cũng không hỏi nhiều, chỉ sờ đầu của Hoắc Tây nói: “Em đi làm bánh đây.”
Cô đứng dậy muốn rời đi nhưng cánh tay lại bị anh giữ lại, Hoắc Minh nói rất nhỏ: “Ôn Non, anh cũng muốn ăn đồ em làm.”