Hoắc Minh đến sau lưng Ôn Noãn, nhẹ nhàng ôm cô, không đàng hoàng hôn vào sau tai cô: “Em có nhớ anh không?”
Ôn Noãn đang bày thức ăn, kêu ngứa, nói anh đừng có nghịch ngợm nữa.
“Em có người giúp việc mà.”
Ánh mắt Hoắc Minh thâm sâu chăm chú nhìn vợ của mình.
Ôn Noãn là một người vợ rất hoàn hảo. Quan hệ của cô với cha mẹ và em gái của anh đều rất hòa thuận, cô cũng chăm sóc mấy đứa bé rất tốc, ngay cả thân hình và làn da của cô cũng vẫn giữ được giống y như trước kia. Từ trước đến nay anh cũng chưa bao giờ thấy sinh hoạt vợ chồng giữa hai người họ nhàm chán, không thú vị.
Dù vậy, anh vẫn không vừa lòng.
Hoắc Minh không biết, lời nguyền năm thứ bảy của bọn họ đã đến rồi. Hay là vì anh chưa lấy lại được trí nhớ nên Ôn Noãn không có được cảm giác thuở xưa?
Điều ấy làm anh cứ lo lắng được mất.
Sau khi ăn tối xong, anh vẫn như mọi ngày chăm sóc Doãn Tư, Ôn Noãn thì dỗ dành Hoắc Tây và cho Tiểu Thước Thước đi ngủ. Hai đứa bé đều được di truyền gen của nhà họ Lục, ngủ cùng một chỗ rất đáng yêu.
Hoắc Minh mang một ít việc về nhà làm.