Minh Châu lao vào ngực Hoắc Minh khóc rất đau lòng.
Ôn Noãn cũng đoán được, cô nhẹ nhàng vuốt tóc của cô ấy, sau đó nhìn Hoắc Minh một cái.
Cô đi đến bên cạnh Hoắc Chấn Đông, cười nhẹ thay lời cảm ơn đến mấy cô nhân viên may mặc.
Hoắc Chấn Đông cũng mơ hồ hiểu ý, đưa người rời đi.
Thật vất vả trong nhà mới bình tĩnh lại, chỉ có Minh Châu vẫn kìm nén khóc thút thít, Tiểu Thước Thước cũng không biết phải làm sao. Ôn Noãn đến ôm cậu bé lên, dịu dàng nói: “Mẹ đang không khỏe, cô đưa cháu đi chơi có được không?”
Tiểu Thước Thước cúi khuôn mặt nhỏ nói: “Bố nói phải gọi chị là chị.”
Ôn Noãn:....
Cô nhìn Hoắc Minh một cái.
Hoắc Minh ôm lấy Tiểu Thước Thước, nhẹ nhàng nói với cô: “Anh đưa Thước Thước đến công ty, em ngồi với Minh Châu đi. Con gái các em ở nhà nói chuyện sẽ thoải mái hơn một chút.”