Ông ấy đều sẽ cười nói: “Trẻ nhỏ mà, thườn chỉ phấn chấn ba phần, lúc này có khi đã đi xem cực quang với bạn trai rồi, nào còn nhớ đến chú Lục tôi đây!”
Mấy người bạn phụ họa theo.
Lục Khiêm mỉm cười nghiêm túc, cũng bình tĩnh hơn.
Sau đó, cũng chỉ có bản thân ông ấy biết, thế nào gọi là đau đến tê tâm liệt phế.
Xuân đi thu đến.
Cô Hồ sắp làm tiệc cưới, người hâm mộ của cô ấy tổ chức một buổi triển lãm cho cô ấy.
Lục Khiêm đến ủng hộ cô ấy. Cô Hồ cùng vị hôn phu đến nói chuyện với ông ấy, vừa đi vừa nói chuyện, chỉ là cô ấy cảm thấy ông Lục có vẻ không tập trung.
Co Hồ cười nhạt đang định hỏi thì ánh mắt nhìn một người ở phía xa.
Dáng người khá cao, từ sau lưng trông có vẻ giống với một người.