Ông ấy xin lỗi với cô, là vì chưa chuẩn bị đày đủ tình cảm cho lúc này.
Ông ấy xin lỗi vì giữa bọn họ không có kết cục gì.
Cô gái nhỏ của ông ấy, rồi sẽ gặp được người tốt, còn người như ông ấy chỉ hợp để sống trong quyền lợi, xem như là trừng phạt vậy...
Lục Khiêm đi rồi.
Cửa nhẹ nhàng mở ra, rồi đóng lại.
Minh Châu ngã quy xuống thảm mềm dưới đất, cô ấy che mắt, kìm nén khóc nấc lên.
Cô ấy quay về thành phố B, cô ấy không dám về nhà.
Cô ấy đến căn nhà trên đường Quảng Nguyên, mỗi ngày nằm dài bên trong, dựa vào mấy thứ trong tủ lạnh mà sống sót.