Lục Khiêm dừng bước.
Một lúc sau, ông ấy dặn dò thư ký Liễu: “Tìm một khách sạn sắp xếp cho cô ấy.”
Thư ký Liễu tự mình đến cởi trói cho cô ấy thấy cô nhóc vẫn bình an như lúc đầu, thư ký Liễu cũng chua xót “Người không sao là tốt rồi!”
Minh Châu lại nhìn về hướng Lục Khiêm rời đi, ngây người.
Lòng cô ấy dần dần cũng chùng xuống...
Rạng sáng.
Lục Khiên đứng bên cửa sổ, thư ký Liêu đưa cho ông ấy áo khoác da, khế nói: “Tay phải của cô Lam bị phế rồi, sau này có lẽ phải tập luyện tay trái, ngài xem sắp xếp cô ấy thế nào?”
Lục Khiêm châm điếu thuốc.
Một lúc sau, ông ấy thấp giọng nói: “Giữ lại cô ta, còn dùng được.”
Ông ấy muốn cô ta làm “hồng nhan tri kỷ” của mình, nếu như ai muốn ra tay với người bên cạnh ông ấy, thì người đầu tiên tìm đến chính là Lam Tử Mi, nói thẳng ra thì cô ta chính là rào chắn của ông ấy.