Lục Khiêm trầm giọng: “Anh đừng có chạm vào cô ấy!”
Người đàn ông kia cười ha ha, sờ soạng cô Lam một lát, hung hiểm nói: “Muốn mối tình đầu của anh trở về nguyên vẹn, anh phải bỏ ra chút gì chứ, nếu không thì tôi không dám bảo đảm cô ta có biến thành dáng vẻ như vợ Lục Quân hay không đâu.”
Lục Khiêm đè giọng nói: “Ở đâu? Giao dịch thế nào?”
Cúp điện thoại, người đàn ông không hề khách khí, hung hăng sờ soạng cô Lam mấy lần.
Anh ta chán ghét nhìn Minh Châu: “Xem ra, vẫn là người phụ này càng được tên họ Lục kia thích hơn.”
Minh Châu ngây ngốc.
Cô ấy không dám tin, cô ấy mơ hồ cảm nhận được, Lục Khiêm đến... Là vì cô ấy!
Lục Khiêm đến lúc đêm khuya.
Tài xế dừng xe ở bên ngoài, vệ sĩ và thư ký Liễu đều ở lại bên ngoài, một mình ông ấy cầm theo con chip đi vào nhà kho, vừa mới vào đã bị sặc... Đâu đâu cũng toàn là bụi.
Lục Khiêm đưa mắt nhìn sang.