Minh Châu quay lại nhìn.
Cô Hồ không hề né tránh mà ôm lại người đàn ông kia, còn tươi cười cực kỳ quyến rũ: "Sao mà bất ngờ vậy? Tôi đã nói cô trẻ con, đúng thật là trẻ con mà, nam nữ làm như vậy không phải là bình thường sao? Chẳng lẽ tôi phải thủ thân như ngọc vì Lục Khiêm kia, dù sao thì từ khi cô xuất hiện, ngài ấy cũng chẳng bao giờ ở bên tôi cả, chẳng lẽ tôi không được ra ngoài chơi đùa một chút sao?”
Hô hấp Minh Châu hơi rối loạn. Cô ấy nói gì cơ? Chú... Lục không hề ở bên cô ta? Vậy thì tại sao ông ấy lại muốn gạt cô?
Cô Hồ nhìn thấy vẻ nghỉ ngờ của cô, quyết định làm người tốt tới cùng, tiễn Phật phải tiễn đến tận Tây Thiên.
Cô ta bước tới phía trước mấy bước, sửa sang lại quần áo cho Minh Châu, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Chuyện giữa tôi và chú Lục của cô đều là chuyện cũ cả rồi, lúc đó ngài ấy đúng thật là có chút thích tôi, cũng không phải tôi chưa từng ôm mộng đẹp sẽ được làm bà Lục, nhưng lần này ngài ấy chỉ mượn cơ thể tôi chứ không chạm vào người tôi, ngài ấy sẽ không lấy tôi đâu! Ngài ấy không chạm chút gì vào tôi, thì tôi còn có thể nói gì được chứ"