Lục Khiêm vẫn bước tới.
Ánh đèn neon của thành phố phủ lên họ một lớp ánh sáng sặc sỡ nhiều màu, khiến cho mọi thứ có vẻ không chân thật.
Như một giấc mơ, như phù du mờ ảo.
Giống như, ông chưa bao giờ rời xa cô, chưa bao giờ nói ra những lời tổn thương đó.
Giống như, ông vẫn là chú Lục của cô, vẫn đêm đêm ôm lấy cô, sáng sớm gọi cô là Heo Nhỏ, nói răng anh phải đi trước rồi...
Môi cô run run, nhìn ông đang từ từ lại gần mình.
Nếu có thể, cô ước gì có thể không bao giờ tỉnh lại khỏi giấc mộng này, nhưng lòng kiêu hãnh của cô không cho. phép cô làm vậy.
"Minh Châu." Ông khó xử vuốt ve mặt cô.
Cô tránh đi, thuận tay cho ông một bạt tai.
Thật ra cô tát không quá mạnh, nhưng âm thanh rất vang, vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa hai người.
Minh Châu tát xong, bỗng cảm thấy hơi hoảng hốt.
Cánh môi cô hơi run: "Ngài Lục thật đứng đắn, phụ nữ nào từng ngủ qua với ngài đều được sắp xếp đường lui, có điều Minh Châu tôi đây không cần... dù có độc thân hay không thì cũng không liên quan gì đến ngài Lục cả!"