Sau khi cô rời đi.
Lục Khiêm ở lại căn hộ một đêm, nằm trên giường, xung quanh đều là đồ cô để lại.
Toàn những thứ lặt vặt, phần lớn là do ông mua cho.
Minh Châu không biết làm việc nhà, phòng ngủ cũng rất lộn xộn, chú Lục ông phải thường xuyên dọn dẹp giúp cô, ngay cả khi cô đến kỳ ở đây, cũng là ông giặt quần nhỏ bị bẩn cho cô.
Gối đầu toàn là hơi thở của cô.
Lục Khiêm không thể nào ngủ nổi, cuối cùng dứt khoát đứng dậy, ngồi xuống sô pha hút thuốc.
Ông cầm điện thoại di động trong tay, ông nghĩ nếu cô gọi cho ông, chắc chắn ông sẽ bắt máy, dù không nói được gì đi chăng nữa, chỉ cần nghe thấy giọng cô là được rồi.
Một đêm qua đi, gạt tàn đầy tràn, nhưng ông không nhận được bất cứ cuộc gọi nào từ cô.
Ông hiểu, bọn họ kết thúc rồi.
Con gái của một gia đình tốt như vậy, sao phải dây dưa với ông?