Hai giờ chiều, thư ký Liễu đến đón ông.
Sau khi lên xe, thư ký Liễu không nhịn được mà bắt đầu trêu chọc: "Hôm nay trông ngài phấn chấn lắm đấy!"
Lục Khiêm rụt rè cười cười: "Cô nhóc dính người quá, sao có thể phấn chấn cho được, chỉ mệt người thêm mà thôi!"
Thư ký Liễu mập mờ cười cười.
Họp xong, Lục Khiêm ra ngoài, sắc mặt rất khó coi.
Thư ký Liễu đến đón ông, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì sao ạ?"
"Lên xe rồi nói!"
Đợi đến khi đã vào xe, Lục Khiêm kéo hết màn tối che cửa sổ xe lên, sau đó mới thở ra một hơi: "Cậu còn nhớ cái dự án nửa năm trước không?"
Ánh mắt thư ký Liễu sắc bén.
Lục Khiêm thả lỏng cởi một nút áo sơ mi, giọng nói kìm nén: "Lúc đó tôi đề cử Lục Quân! Nhưng cuộc họp hôm nay có tin, Lục Quân và vợ anh ấy đều gặp nạn, chết trong một vụ tai nạn xe cộ bất ngời”