Đêm khuya, cô gọi điện xong thì về phòng ngủ.
Lục Khiêm đã tắm xong, mặc áo tắm nằm trên giường, dường như đã ngủ.
Minh Châu nhìn thấy ông mệt mỏi hơi đau lòng, không muốn đánh thức ông nên len lén nằm xuống bên cạnh, nhưng vừa nằm xuống thì ông đã tỉnh, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Lục Khiêm nhẹ nhàng sờ eo thon của cô: “Gọi điện xong chưa?”
Cô “ừ” một tiếng.
Lục Khiêm lại ôm cô chặt hơn, sau đó cúi đầu xuống sát mặt cô, quanh bọn họ đều là nhịp thở hổn hển nóng hổi làm người ta động lòng.
Giọng ông khàn khàn: “Làm một lần được không?”
Ông vừa nói vừa với tay mở tủ đầu giường, lấy một cái hộp nhỏ đặt lên gối.
Giây sau cô đã bị ông đè lên gối hôn lấy. Minh Châu thương xót ông, không phải cô không muốn, chỉ là cô nhìn ra được ông rất mệt mỏi... cô không nỡ để ông lao lực nên ôm lấy eo ông, nói: “Cái kia của em tới!”