Lục Khiêm mềm lòng.
Ông cúi đầu lần tìm môi cô, hôn lên.
Ngón tay thon dài mò vào chăn nhẹ kéo quần áo của cô ra, cảm giác mềm mịn tinh tế lập tức thiêu đốt ham muốn của đàn ông... Không biết có phải ảo giác của cô hay không mà tối nay ông hơi thô bạo.
Sau khi kết thúc, cô mềm oặt dán chặt vào ông.
Mồ hôi dần dần nguội đi...
Lục Khiêm vỗ nhẹ người cô, dịu dàng như đang dỗ trẻ con.
Bọn họ đều không nỡ đi ngủ.
Cô giơ tay lên sờ soạng khuôn mặt ông, đè giọng thật thấp: “Chú Lục, sao đến giờ vẫn chưa kết hôn vậy?”
Lục Khiêm cười khẽ: “Em cảm thấy tại sao?”
Nói xong, ông kéo cô vào lòng...