Ông làm việc trong phòng sách, cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh ông...
Thỉnh thoảng Lục Khiêm sẽ ngẩng đầu lên sai bảo cô lấy này lấy nọ, cô gái nhỏ sẽ vui vẻ chạy tới chạy lui.
Ông bận bịu đến mười một giờ đêm.
Cuối cùng đã có thời gian đè cô gái nhỏ lên giường, trêu chọc bắt nạt.
Minh Châu cảm thấy ông cầm thú, đã nói là không làm rồi...
Ngay lúc cả hai bên đều đã động tình thì vang lên tiếng gõ cửa, giọng bà cụ Lục truyền đến: “Lục Khiêm, chưa ngủ đúng không, mẹ làm bữa khuya cho con này!”