Đến khi tỉnh lại thì trời đã chạng vạng tối.
Ánh hoàng hôn mùa thu xuyên qua cửa sổ sát đất, rắc một lớp màu vàng nhạt lên người nằm trên giường.
Lục Khiêm tỉnh dậy từ lâu, thấy cô mở mắt ra thì dịu dàng hôn cô một cái rồi nói: “Ngủ thêm lát đi, đến giờ cơm tối anh gọi em dậy!”
Vừa nói vừa ngồi dậy mặc quần áo. Ông còn có cả đống việc, thư ký Liễu đã đến phòng sách chờ ông lúc lâu nhưng ông không nỡ bỏ cô lại, sợ lúc cô tỉnh sẽ thấy khó chịu.
Ông trân trọng cô gái nhỏ nhà mình, cho dù không thể lúc nào cũng bên cạnh nhưng vẫn cố gắng hết sức.
Minh Châu hơi xấu hổ. Cô kéo chăn, ngước lên nhìn ông.
Lục Khiêm đã mặc quần áo tử tế, cúi người hôn cô, sau đó cười khẽ.