Nhưng lúc ông đứng dậy, cô vẫn không nhịn được níu áo ông lại, giọng run rẩy: “Lục Khiêm!”
Ông dịu dàng nhìn cô.
Minh Châu nắm chặt thẻ đen, vẻ mặt lo lắng, lấy hết dũng khí mới nói ra: “Đây là có ý gì?”
Lục Khiêm cười. Ông hỏi ngược lại cô: “Em cảm thấy có ý gì?”
Môi cô khẽ run: “Tôi không biết! Lục Khiêm, ông nói cho rõ ràng.”
Lục Khiêm nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy, kéo đầu nhỏ của cô ấy tựa vào hông mình, so với ông quả thật cô ấy quá nhỏ tuổi, ông không nhịn được xem cô ấy như con nít mà dỗ dành, hồi lâu sau mới nói: “Bạn trai cho bạn gái tiền tiêu không phải là chuyện thường tình hay sao?”