Dịu dàng và kiềm chế.
Nhưng hai người đã rối tinh rối mù, ông uống rượu nên không biết tiết chế, cảm thấy bao nhiêu cũng không đủ.
Sau đó, cô bị ông ôm đến cái giường trong phòng bên cạnh, chiếc giường được làm bằng dây thép.
Chỉ cần chút động tĩnh đã vang lên cành cạch.
Lục Khiêm “yêu” rất bạo, cả buổi tối cái giường dây thép cứ lắc lư như con thuyền trong cơn bão, hòa vào đó là tiếng rên nhẹ không thể tự kiềm chế của cô, không ngừng rung động...
Cô từng “làm chuyện ấy” nhưng không quá thành thạo.
Lục Khiêm ở trên giường lại quá bá đạo nên cũng không cần cô làm gì.
Thư ký Liễu bên ngoài tất nhiên cũng nghe thấy động tĩnh, tự hiểu rõ nên gọi vệ sĩ lùi ra xa, tự mình ở lại giữ cửa đến nửa đêm...
Sáng sớm, cô tỉnh lại trong lòng ông.
Cơ thể có hơi mỏi nhưng nhiều hơn là thoải mái, làm cô không muốn động đậy chút nào.
“Dậy rồi à?” Phía trên truyền đến giọng người đàn ông khàn khàn.