Vẫn giống y như lần trước, nhẹ nhàng áp lên môi rồi dịu dàng ngậm lấy để cô thả lỏng môi, sau đó khẽ dò lưỡi vào, từ cạn đến sâu, tới tới lui lui quyện lấy mùi hương của cô.
Cô rất bất an, muốn giấy giụa. Eo thon lại bị tóm lấy, sau đó, cô bị ông ôm ngồi lên đùi.
Ông hôn cô theo cách vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, làm đầu óc cô trống rỗng, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ ông, nhưng lát sau lại không nhịn được tựa vào vai ông, lướt xuống ôm lấy lưng ông...
Cô bị ông hôn đến nhữn cả tay chân, không biết phải làm sao.
Cô cũng không hiểu tại sao ông cứ đối xử với mình như vậy.
Sau đó, cô bắt đầu né tránh ông.
Thỉnh thoảng bọn họ chạm mặt nhau trong bệnh viện, cô cũng làm bộ như không thấy, cũng không gọi chú Lục mà quay đầu chạy mất.
Lục Khiêm nhìn theo bóng lưng cô, mặt đầy trầm tư.
Thư ký Liễu cố ý nói: “Khẳng định là ngài đang bắt nạt người tail”
Lục Khiêm cắm hai tay trong túi quần, nhớ đến cái hôn hôm đó, vật nhỏ vùi vào lòng ông như mèo con vậy, chắc là giận dỗi nên còn cắn nhẹ lên ngực ông một cái.