Lục Khiêm bỏ điện thoại vào túi, khi đứng dậy, nét cười trên mặt đã hoàn toàn biến mất, lại biết thành ông Lục được muôn vàn người ngưỡng mộ kia...
Thư ký Liễu đi theo phía sau ông, khẽ thở dài.
Bên ngoài rất náo nhiệt, Lục Khiêm phát biểu xong thì ăn cơm cùng cấp dưới.
Đêm khuya, khi tiệc tàn, ông say!
Ông ngồi ở hàng ghế sau xe, vẫn cầm điện thoại nhìn dòng tin nhắn ngắn ngủn mà cô gái nhỏ gửi cho mình, lải nhải với thư ký Liễu: “Cậu không biết tôi muốn buông tất cả mọi việc trong tay xuống rồi đi nghỉ ngơi một tháng liền tới mức nào đâu... Tôi muốn, trẻ ra mười tuổi!”
Như thế, có lẽ ông còn có dũng cảm đứng dưới pháo hoa.
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ như mùa xuân của cô.
Thư ký Liễu nghe vậy thì hết hồn, sau khi xuống xe phải nói khô cả họng mới dỗ được người vào nhà.