Gặp lại cô, đã là trước giao thừa Tết Nguyên Đán.
Lục Khiêm chủ trì một cuộc họp kéo dài mười hai giờ đồng hồ, cả người mệt mỏi, trên đường quay về khách sạn, ông nằm trên xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bên cạnh chỗ ngồi của ông đặt hai con thỏ tím.
Rất dễ thương, có chút không phù hợp với thân phận của ông.
Thư ký Liễu quay đầu lại, mỉm cười: “Ngày mai là ngài có thể gặp lại cô gái nhỏ nhà mình rồi, thời gian dài như vậy, có lẽ cô ấy cũng đã bớt giận.”
Lục Khiêm sờ sờ tai con thỏ, mạnh miệng: “Chỉ là một đứa trẻ mà thôi, cũng không phải muốn gặp tới mức đó."
Thư ký Liễu cười ha ha.
Lục Khiêm cũng cười rộ lên...
Tâm trạng của ông rất tốt, kéo cửa kính xe xuống thưởng thức ánh đèn bên ngoài, thở dài: “Lại một năm nữa
trôi qua! Tôi lại già thêm một tuổi!”
Thư ký Liễu điềm đạm nói: “Ngài vẫn đang ở độ tuổi tráng niên mài!”