Ông...đến đây làm gì?
Dáng vẻ Lục Khiêm nhàn nhã, mỉm cười nhìn cô ấy, như đang nhìn một đứa cháu bình thường.
Dưới ánh đèn, sắc mặt cô ấy tái nhợt.
Người làm bố không khỏi chú ý tới, Hoắc Chấn Đông sai quản gia chuẩn bị đồ ăn, nói với con gái út: "Sao con xuống nhà mà không chào hỏi ai? Gọi chú Lục đi."
Môi cô ấy mấp máy nhưng mãi chưa nói được lời nào. Cô ấy quay người chạy lên lầu.
Hoắc Chấn Đông lắc đầu nói với Lục Khiêm: "Con bé hư quá! Cậu Lục đây đừng để trong lòng."
Lục Khiêm nhìn lên lầu, cười nói: “Cô bé vẫn là trẻ con, không sao."
Quản gia đích thân mang đồ ăn và rượu tới, Hoắc Chấn Đông và ông ấy ăn uống suốt một tiếng, nói nhảm một hồi lâu như ông vẫn không hiểu người họ Lục này đến đây làm gì...
Rạng sáng, thư ký Lục đỡ Lục Khiêm lên xe.
Lục Khiêm uống hơi nhiều. Ông tựa người vào ghế sau, vốn định sáng mai sẽ quay lại thành phố C, nhưng rõ ràng cô bé đó vẫn đang ầm ï với ông.
Ông nghĩ nên dỗ cô vui vẻ một chút.