Cô ghét nhất Lục Khiêm.
Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra rồi nhẹ nhàng khóa trái lại.
Cô vẫn khóc, mặt trắng bệch, mũi đỏ bừng.
Phải mất một lúc cô mới nhận ra Lục Khiêm đã đi vào, đóng cửa lại, cô vừa khóc đến ngốc nghếch vừa nhìn ông †rong gương...
Giọng nói của Lục Khiêm lại dịu dàng yêu thương: “Cháu đang giận à?”
Hoắc Minh Châu nhìn chằm chằm ông.
Cô ấy không bao giờ có thể quên được vẻ lãng mạn trong khóe mắt đuôi mày của ông khi ở bên cô Hồ, tuy lúc đó ông chưa làm gì quá mức, nhưng rõ ràng ông rất thích cô Hồ.
Ông chỉ là một lão già háo sắc mà thôi!
Cô đột nhiên quay người lại, khóe mắt đỏ bừng.
“Tôi không có quan hệ gì với ngài Lục, sao tôi lại tức giận? Đúng vậy, tôi trẻ con như vậy đấy, chắc chắn không vừa mắt ngài Lục, ngài nên đi tìm chỗ mà phát dục đi!"
Toàn là những lời trẻ con.