Lục Thiển buông áo choàng tắm xuống, từ từ ngồi lên sô pha.
Vừa rồi ông hơi không nỡ từ bỏ.
Nhưng rõ ràng ông vốn thích những người đẹp có kiến thức, hiểu biết, dù có chút kiêu ngạo nhưng cũng không khiến người khác phiền chán, cũng biết nhìn sắc mặt người khác để làm việc.
Có lẽ vì đã lâu rồi ông không có phụ nữ...
Đúng lúc ông đang có nhiều suy nghĩ thì điện thoại di động vang lên, là mẹ ông đang ở thành phố C xa xôi gọi tới.
Bà cụ Lục lo lắng.
Đã tìm được Ôn Noãn rồi, sao Lục Khiêm vẫn chưa đưa cô về nhà?
Lục Khiêm an ủi bà vài câu, sau đó cười nói: “Ôn Noãn đang đi công tác ở thành phố H. Sau khi xong việc sẽ đến thành phố € ở cùng mẹ luôn.”
Bà cụ Lục lại nhắc đến chuyện hôn nhân của con trai.
Lục Khiêm cười lạnh: “Mẹ, hôn nhân là do duyên phận, mẹ muốn con ngẫu nhiên cưới một cô gái về nhà sao, để cô