Cô nghĩ lại về tuổi tác của mấy người phụ nữ ngồi trong phòng...
Cô gái nhỏ vô cùng uất ức.
Mấy người đàn ông kia toàn mang người tình tới, Lục Khiêm lại dắt cô theo.
Đôi mắt cô đỏ lên, trừng mắt nhìn Lục Khiêm.
Lục Khiêm còn đang chậm rãi hút thuốc, trên khuôn mặt từ trước đến nay luôn tỏ vẻ tao nhã nay lại nhiều thêm cảm giác sâu không lường trước của đàn ông trưởng thành...
Hoắc Minh Châu tức giận đến mức đá ông một cái.
Ban đầu cô còn nghĩ rằng chú Lục là một người vô cùng chính trực ấy chứ!
Lục Khiêm kẹp thuốc lá, một tay nhẹ nhàng đưa ra nắm lấy cổ tay của cô, hạ giọng: “Đã nghe trộm rồi còn trút giận lên tôi là thế nào?”
Cô vẫn là trừng ông: Rõ ràng chú biết.
Thế nhưng.. Thế nhưng lúc cô bị ông cầm tay, những chỗ ấy lại dần dần trở nên tê dại.