Lục Khiêm cúi đầu, nhìn đôi tay trắng nõn ấy.
Cô lại không có chút cảm giác nào, cứ ôm ấp như thế, đi thẳng một đường ra khỏi nghĩa trang.
Thư ký Liễu cầm ô đi ở phía sau có vẻ suy tư.
Tối hôm qua, ông Lục nói cô Hồ Chí Nhân không thú vị, có lẽ cũng không phải là vì cô Hồ Chí Nhân không thú vị, chẳng qua là vì đã tìm thấy thứ tốt hơn, những thứ khác cũng trở nên vô nghĩa.
Lúc trở về, Lục Khiêm cho tài xế lái xe thay Hoắc Minh Châu.
Hoắc Minh Châu ngồi bên cạnh Lục Khiêm, cô nói rất nhiều, cũng không hề luống cuống vì chuyện tối hôm qua.
Thư ký Liễu lái xe, mỉm cười: Khó có khi ông Lục không chê phiền.
Trên đường Lục Khiêm nhận một cuộc gọi riêng tư, là một người bạn đại học của ông ở thành phố B, buổi chiều có một bữa tụ họp.
Sau khi nói vài câu, Lục Khiêm bỗng nhiên liếc mắt nhìn Hoắc Minh Châu một cái.
Ông cười khẽ: “Các cậu cố ý đúng không! Biết rõ tôi là người cô đơn, nói kiểu gì cũng bắt tôi đưa bạn gái tới, không phải đang cố tình làm khó tôi sao?”