Hoắc Minh Châu ngẩn ra, khuôn mặt có hơi nóng.
Tối hôm qua người ta còn nói là cô gái nhỏ không phù hợp với chú ấy! Chậc, ai thèm hợp với chú, cô chỉ nể cái thân phận cậu ruột của Ôn Noãn mà thôi...
Chẳng qua ông ấy trông cũng hơi đẹp mắt một xíu.
Đúng lúc này, một chiếc Audi màu đen từ từ chạy ra, biển số xe XX8888.
Là xe của Lục Khiêm.
Hoắc Minh Châu nhẹ nhàng chớp mắt, sau đó cô cứ thế chạy theo sau...
Bên trong xe Audi.
Thư ký Liễu ngồi ở phía trước, anh ta liếc nhìn kính chiếu hậu, nhẹ giọng nói: “Là xe của cô Hoắc.”
Lục Khiêm đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe vậy thì nhẹ nhàng hé mắt ra: “Không cần xen vào cô ấy!”
Ước chừng một giờ, xe chạy đến một khu nghĩa trang công cộng.
Hai ngày trước, ông đã đã tới đây một lần. Nhưng hôm nay là ngày giỗ của Ôn Bá Ngôn, nên ông định tới thắp hương. Tận sâu trong lòng Lục Khiêm vô cùng cảm kích Ôn Bá Ngôn, ông không chỉ đơn giản chấp nhận Tiểu Noãn, chăm sóc cho Tiểu Noãn tỉ mỉ cẩn thận, còn xem Ôn Noãn như con gái ruột.