Thật ra thư ký Liễu cảm thấy rất kinh ngạc: Từ trước tới giờ ông Lục đâu phải là người tốt tính đến vậy đâu, đều là người khác nhường nhịn ông, làm gì có chuyện dỗ dành một cô gái nhỏ như bây giờ?
Lại còn là gà rán, trà sữa...
Nhưng mặc kệ thế nào, gà rán và trà sữa đều có cả.
Hoắc Minh Châu ngồi trên chiếc ghế sô pha đặt trước cửa sổ sát đất, ăn uống vô cùng thỏa mãn... Trừ trước đến nay lượng cơm Lục Khiêm ăn vốn không nhiều lắm, cho nên mặc dù đã vào nghề gần hai mươi năm, ông vẫn có thể giữ gìn khí chất và dáng người như hiện tại.