Nói xong, ông ra khỏi phòng ngủ.
Ông đi rất nhanh, như thể sợ có thứ gì đó đuổi theo mình, như thể sợ giây tiếp theo mình sẽ hối hận.
Lục Khiêm ra khỏi phòng ngủ, đứng trên hành lang.
Ông hung hăng nện một quyền lên vách tường, máu tươi nhuốm đỏ bức tường màu trắng.
Cuộc đời ông có quá nhiều ràng buộc.
Không thể ở bên người phụ nữ mình yêu, ông là loại đàn ông gì chứt
Ông cũng từng nghĩ mình có thể buông tay, vậy nên mấy năm trước ông mới chia tay với Minh Châu. Mãi đến khi gặp lại ông mới giật mình phát hiện mình lại có một đứa con trai, ông cứ tưởng chỉ cần hai năm, qua hai năm ông sẽ có thể buông xuống tất cả để chăm sóc hai mẹ con họ.
Vậy nhưng ông đã nuốt lời...
Trong nhà vệ sinh của phòng ngủ, Hoắc Minh Châu ngồi xổm bên cạnh bồn cầu, lặng lẽ khóc.