Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt.
Hoắc Minh Châu nằm trên chiếc giường mềm mại, không thể nhúc nhích.
Bên gối là hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái của nước cạo râu, chính là nhấn hiệu mà người kia hay dùng.
Đây đã là lần thứ ba cô bị bắt cóc trong tháng này.
Lần nào người đàn ông cũng trói cô lại, bịt kín mắt cô, cà vạt của ông nhẹ nhàng trói quanh cổ tay cô, để cô phải ngoan ngoãn ngủ với ông...
Thế nhưng, ông không hề chạm vào cô!
Chỉ là ban đêm, ông sẽ ôm cô vào lòng, lúc tâm trạng hăng hái mới sờ mó một chút.
Ngoài cửa phòng vang lên tiếng bước chân rất nhỏ, sau đó khoảng giường bên cạnh cô lún sâu xuống... Ngón tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô.
Cô xinh đẹp rạng rỡ, mỗi một bộ phận đều xinh đẹp hơn người.