Cô nắm giữ bốn mươi lắm phần trăm cổ phần của Tây Á, Hoắc Doãn Tư là người thừa kế Hoắc Thị.
Không ai có cuộc sống tốt hơn Ôn Noãn.
Nhưng chỉ có Bạch Vi dám hỏi: “Ôn Noãn, cậu vì Hoắc Tây và Doãn Tư nên làm lành với Hoắc Minh phải không?”
Ôn Noãn cười nhạt: “Sao có thể! Bây giờ chúng tớ sống rất tốt!”
Vừa nói xong, cô nhẹ nhàng khuấy cà phê, có hơi trâm ngâm.
Đúng vậy...
Theo thời gian, cô đã quen với sự đồng hành của Hoắc Minh.
Gần như cô quên mất anh đã mất đi một phần trí nhớ. Tình cảm của họ luôn thiếu đi phần quan trọng nhất... Nhưng Ôn Noãn cảm thấy điều này không ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường của họ.