Ôn Noãn cúp điện thoại thì nhìn thấy Hoắc Minh đang tựa vào cửa.
Ánh mắt của anh rất dịu dàng.
Ôn Noãn lắc nhẹ điện thoại: “Điện thoại của Sở Liên, cô †a đã tới thành phố H.”
Hoắc Minh đi tới, cúi người hôn lên chóp mũi cô. “Anh vừa mới cho Doãn Tư uống sữa! Thằng nhóc này có thể uống được 240ml, bác sĩ nói có thể ăn thêm ít thức ăn bổ sung.”
Ôn Noãn nhẹ nhàng vòng tay qua cổ anh: “Hoắc Tây đâu?”
“Đang ăn sáng dưới tầng!” Hoắc Minh nói xong liền cúi người hôn cô. Nụ hôn kéo dài hồi lâu, anh khẽ cầm ngón tay cô: “Em muốn đám cưới như thế nào?”
Ôn Noãn cười: “Vợ chồng già rồi! Anh còn muốn đám cưới gì nữa?”
Khi Ôn Noãn đi tắm, Hoắc Minh ngồi cuối giường châm điếu thuốc, anh lặng lẽ nhìn điếu thuốc cháy hết.