Ôn Noãn lại mở tủ đầu giường, lấy ra một cuốn sổ tay từ bên trong, mở ra thì trong đó đầy những ghi chú được đánh dấu bằng bút đỏ, giống như bản sao ở nhà họ Hoắc.
“Hoắc Minh, anh thật không biết xấu hổi”
Hoắc Minh hơi ngượng ngùng, cũng không xuống đài được.
Anh cứ thế bị vợ vạch trần ngay trên giường.
Hơn nữa, anh còn không nhìn ra được suy nghĩ thật của Ôn Noãn!
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, cô cố gắng bình tĩnh nói: “Em đồng ý chuyện của Sở Liên là thật, nhưng cô ta sinh con cần tìm bác sĩ, em sẽ sắp xếp!”
Đương nhiên cô sẽ không ra mặt.
Vì vẫn chán ghét!
Hoắc Minh nằm thẳng lại, đưa tay sờ nhẹ chân cô, hôn: “Tất cả đều nghe ý vợ.”
Ôn Noãn dùng chân đạp lên mặt Hoắc Minh.
Hoắc Minh bắt được, thấp giọng uy hiếp: “Ôn Noãn, đủ rồi! Em muốn trèo lên đầu anh ngồi sao?”