Sở Liên từ từ quỳ xuống...
Hoắc Minh cúi đâu châm một điếu thuốc, sương khói mịt mờ rồi lại tán loạn giữa bầu trời đêm.
Giọng điệu của anh thật lạnh nhạt: "Lúc trước chúng ta đã thương lượng xong rồi, hai mươi triệu, cô tìm chứng cứ giúp tôi!"
"Tôi biết!"
Sở Liên đưa tay kéo ống quần của anh, van nài: "Nhưng tôi thật sự không ngờ được gã ta có thể nộp tiền bảo lãnh để ra ngoài, chắc chắn gã sẽ tìm ra tôi sớm thôi... Luật sư Hoắc, tôi cầu xin anh, xin anh hãy giúp tôi một lần cuối cùng này thôi, tôi cam đoan sau khi xong chuyện sẽ tránh xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt bà Hoắc nữa!"
Cô ta ôm bụng mình: "Tôi chỉ muốn giữ lại đứa bé này thôi!"
Một lúc lâu sau, Hoắc Minh thản nhiên hỏi: "Đứa nhỏ là con ai?"