Đêm nay thật oi bức.
Hoắc Minh chậm rãi lái xe rời đi, trở vê nhà họ Hoắc, lẳng lặng ngồi trong phòng khách ngẩn người.
Anh nhớ lại dáng vẻ của Ôn Noãn. Trong đầu chỉ toàn hình bóng của cô...
Sau đó, hầu như đêm nào anh cũng đến chỗ Ôn Noãn, chủ yếu là để làm bạn với các con.
Thỉnh thoảng, anh và cô cũng sẽ cùng chia sẻ một nụ hôn.
Nhưng anh chưa bao giờ ở lại qua đêm, Ôn Noãn cũng chưa bao giờ nhắc đến, anh trông cũng chẳng quá gấp gáp ở lại, chỉ dịu dàng bầu bạn với cô, thế mà anh lại thích cảm giác này...