Anh đi sang phòng bếp xem thử, trong phòng chỉ còn lại mỗi Ôn Noãn.
Hoắc Minh bước vào phòng bếp, thuận tay đóng cửa: "Mẹ đâu?"
Ôn Noãn đang chiên bít tết, đơn giản nói: "Em làm thêm một cái bánh ngọt, bà ấy đem cho đứa bé nhà bên cạnh rồi."
Hoắc Minh thấy lúc này cô thật sự dịu hiền.
Nói thật thì trước đây anh không thích kiểu này, nhưng sau khi anh biết tính tình của Ôn Noãn, thì lại thích dáng vẻ nghe lời của cô hơn, hơn nữa mấy hôm trước ít nhiều cũng có chút dục cầu bất mãn, vì thế anh vươn tay ôm lấy vòng eo thon gọn của anh, gấp gáp thầm thì: "Em luôn lo lắng không biết người khác ăn gì, còn anh muốn ăn gì, sao em không để ý chút nào vậy?"
Ôn Noãn hơi khựng lại.